Cuộc sống ao ước manh với ngắn ngủi lắm, trường hợp biết mình chỉ từ sống thêm được một ngày thì bạn sẽ làm gì


*

Đời tín đồ chẳng ai không đi qua quy điều khoản sinh - lão - bệnh - tử và không người nào biết được thời hạn chính xác bao giờ mình vẫn vĩnh viễn tự giã cõi đời này. Cuộc sống thường ngày vốn dĩ vô cùng ngắn ngủi và mong muốn manh, xung quanh đi ngoảnh lại thời gian đã điểm sương mái đầu của ông bà, có tác dụng hao tí hon bóng dáng phụ huynh hiền, có những lúc ta bỗng dưng giật mình thảng thốt: “Mình đã già rồi sao”

Thế dẫu vậy điều đau xót hơn hết là có những người dân ra đi lúc tuổi đời còn siêu trẻ, tương lai họ đã đầy hứa hẹn và họ đang ở độ tuổi nhiều nhiệt huyết cống hiến nhất. Đó là một mất mát cần yếu nào bù đắp nổi, càng không có gì để che đầy khoảng tầm trống của họ trong cuộc sống mắc này. Phần nhiều sự ra đi đó gian khổ hơn bởi vì có những người đâu biết mình sẽ bất ngờ từ giã cuộc sống này như thế. Cùng nếu như họ hiểu rằng thời tương khắc ngày hôm kia họ đã không bao giờ còn thời cơ để nói gần như lời yêu thương, tặng những người kề bên họ một món kim cương nào kia hay đơn giản và dễ dàng chỉ là về nhà ăn uống một bữa cơm cùng gia đình thì họ đang nói gì và hành động ra sao nhỉ?

Không một ai vấn đáp được những thắc mắc hóc búa ấy vì có hay không một thế giới vô hình sinh sống ngoài cuộc sống thường ngày của chúng ta bây giờ chỉ biết rằng cuộc sống luôn tiềm ẩn trong nó bao điều túng ẩn, diệu kỳ. Mà nhiều khi nhìn lại, chính bản thân ta cũng không hiểu nhiều vì sao mình đã có những quan tâm đến và hành động đôi khi điên rồ cho vậy. Để rồi sau những tích tắc nông nổi, bốc đồng thì ta lại dành riêng vài bố phút để tự soi rọi lại chính mình khi 1 ai đó cạnh bên ta lặng lẽ “bỏ cuộc chơi” vào một trong những ngày nhưng mà ta không thể ngờ tới.

Rồi đôi lúc chán chường trong tuyệt vọng và nỗi cô đơn, cũng có không ít người tìm đến với lưỡi hái tử thần với tự hủy hoại mạng sinh sống của mình. Chẳng đọc trước thời khắc định mệnh ấy, phần nhiều số phận bất hạnh kia vẫn nghĩ gì nhưng lại hành vi như vậy?

Không ai biết ngày Định Mệnh của cuộc đời mình cả nhưng bạn hãy thử tưởng tượng một ngày bất chợt, gồm ai kia hỏi chúng ta rằng: Nếu chỉ từ một ngày nhằm sống thì bạn sẽ làm gì? các bạn sẽ trả lời cụ nào đây?

Nếu chỉ còn một ngày để sống tôi sẽ chạy thật nhanh về nhà nói với chị em rằng “con yêu bà mẹ nhất bên trên đời” vì trong thời gian tháng đã đi qua tôi là người con vô tâm, luôn là nỗi lo thường xuyên trực trong lòng mẹ. Rất có thể lúc đó bà mẹ tôi vẫn vô cùng không thể tinh được và sửng sốt rồi mắng yêu “Con nhỏ dại này từ bây giờ ai nhập nó tốt sao nhưng nói toàn chuyện linh tinh”. Bà mẹ sẽ mỉm cười hiền lành như ngày nào, dìu dịu ôm tôi vào lòng như thuở bé xíu để tôi đang chìm vào “giấc ngủ thiên thu” và với theo cả tình thương thương mênh mông không tận không cùng đó.

Bạn đang xem: Nếu còn 1 ngày để sống bạn sẽ làm gì

Nếu chỉ còn một ngày để sống thì tôi hy vọng dành tất cả khoảng thời hạn ngắn ngủi ấy cho mái ấm gia đình và những người dân thân yêu tuyệt nhất đời tôi bởi lẽ vì họ đã luôn ở lân cận tôi, khích lệ tôi giữa những lúc khó khăn nhất; mang lại tôi những niềm vui và niềm hạnh phúc nhất trong cuộc đời này dù tôi luôn luôn làm họ buồn lòng, thậm chí là không biết sẽ bao lần tôi khiến cho mẹ bi hùng mẹ khóc….

Nếu chỉ từ một ngày để sống thì tôi chỉ hy vọng mọi bạn nhìn thấy tôi mỉm cười hạnh phúc khi tôi vẫn còn tồn tại những tích tắc để yêu thương thương, để ghi dấu lại mang lại một cuộc sống dâu bể. Tôi chắc hẳn rằng rằng họ sẽ thấy thú vui tươi tắn tuyệt nhất trên môi của tôi của cả khi tôi biết thời gian cũng mình không thể lại bao nhiêu. Tôi sẽ không nhìn đứa em mếm mộ nhất của đời tôi bởi cái quan sát hằn học tập như thuở nhỏ xíu khi hai chị em cãi nhau bởi tranh giành thiết bị chơi.

Xem thêm: Ngành Kỹ Thuật Xét Nghiệm Y Học Học Mấy Năm ? Ngành Kỹ Thuật Xét Nghiệm Y Học

Nếu chỉ còn một ngày nhằm sống thì tôi đã hát lên bài ca cuộc đời, chú ý lại từng khuôn mặt thân yêu do biết đâu ở trái đất bên kia tuyệt một nơi nào đó tôi sẽ gặp lại hồ hết người luôn luôn yêu yêu đương tôi vô điều kiện.

Nếu chỉ còn một ngày nhằm sống tôi vẫn mong cảm ơn cuộc đời, cảm ơn mọi bạn mà tôi luôn luôn mắc nợ….

Và thỉnh thoảng chỉ nghĩ mang đến thôi, “nếu chỉ từ một ngày nhằm sống” thì nước đôi mắt lại vỡ vạc òa không phải vì sợ chết choc mà chỉ hại rằng đã không bao giờ được nghe lại những tiếng nói thân yêu, đông đảo khuôn mặt dịu hiền…ấy thêm lần như thế nào nữa.

Vậy thì nguyên nhân ta ko sống trọn hôm nay như thể nó là ngày ở đầu cuối trong cuộc sống mình nhằm ta hoàn toàn có thể nhìn cuộc sống đời thường bằng ánh nhìn bao dung với độ lượng hơn, yêu thương tín đồ ở xung quanh ta nhiều hơn thế chút nữa?