Trong Di chúc, chủ tịch Hồ Chí Minh đã căn dặn: “Đảng ta là 1 Đảng vậy quyền… nên giữ gìn Đảng ta thiệt trong sạch, phải xứng đáng là người lãnh đạo, là người đầy tớ thật trung thành với chủ của nhân dân”. Ý nghĩa nâng cao của lời căn dặn đó bao gồm là, để ngừng sứ mệnh giải hòa giai cấp, giải phóng dân tộc và giải phóng nhỏ người, yên cầu mỗi cán bộ, đảng viên nên “biết lãnh đạo” để đi tới mục tiêu cao thâm đó, để xứng danh là “Người đầy tớ thật trung thành của nhân dân”. Tín đồ đã chỉ dẫn: “muốn cho mọi bạn làm tròn nhiệm vụ, cán bộ Đảng và bao gồm quyền cần biết lãnh đạo”(1). Theo hồ Chí Minh, các cán cỗ biết lãnh đạo có nghĩa là họ phải thỏa mãn nhu cầu được một số trong những yêu cầu cơ bạn dạng sau:

*

Thứ nhất, cán bộ cần được nắm vững mục tiêu (mục tiêu) và phương thức (phương pháp) vào lãnh đạo. Đây là vấn đề đặc biệt quan trọng đối với từng cán cỗ trong lãnh đạo, bởi kim chỉ nam và phương pháp là các vấn đề cơ phiên bản của lãnh đạo. Không nắm vững lý luận khoa học sẽ không còn thể đề ra được cách thức lãnh đạo kỹ thuật và hiệu quả. Ngược lại, ko có phương thức đúng sẽ không đạt được phương châm trong lãnh đạo. Thọ nay, vào lãnh đạo, nhiều cán bộ đã chỉ chú ý đề ra các phương châm (nói thì “nhiều” “hay”), mà không xem xét đề ra các phương thức thực hiện nay (làm thì “ít”, “dở”). Thực tế nhiều năm qua đến thấy, cán bộ ta còn những khuyết điểm trong lãnh đạo, nhưng không muốn sửa chữa, không dám nhận trách nhiệm, là do họ dường như không biết lãnh đạo. Cán cỗ biết lãnh đạo rất cần được nói ít, có tác dụng nhiều, tức cần phải nắm vững, đặt ra các mục tiêu, cách thức đúng đắn, tác dụng trong lãnh đạo.

Bạn đang xem: Con lãnh đạo làm lãnh đạo là hạnh phúc

Thứ hai, cán bộ rất cần phải nắm vững “dân là chủ” (dân chủ) với “dân làm chủ” (thực hành dân chủ) trong lãnh đạo. Đây là phương châm rất đặc biệt đối với mỗi cán bộ trong lãnh đạo, vì dân là công ty (với chân thành và ý nghĩa là mục tiêu) với dân làm chủ (với chân thành và ý nghĩa là phương pháp) là những vấn đề cơ bản nhất trong chỉ huy để kiến thiết một làng mạc hội dân công ty như cưng cửng lĩnh của Đảng, Hiến pháp năm trước đó đã nêu rõ. Không desgin được các mục tiêu dân chủ sẽ không đề ra được các phương thức dân chủ. Ngược lại, không triển khai các cách thức dân chủ sẽ không đạt được các kim chỉ nam dân chủ. Lãnh đạo dân chủ có nghĩa là cán bộ phải kết hợp giữa đạo đức cùng pháp luật, đặc trưng coi trọng tuyên truyền, vận động, giáo dục, thuyết phục, vươn lên là quyết tâm chính trị của Đảng, bên nước thành hành vi tự giác của nhân dân. Ví như chiến đấu chống chủ nghĩa cá nhân cần nên được gọi là phòng lại các quan điểm bao gồm đặc tính cá thể vị kỷ (vụ lợi), những hành vi có biểu hiện đặc điểm cá thể ích kỷ (tư lợi), chứ chưa hẳn chống lại các quan điểm, hành vi vì nghĩa vụ và quyền lợi chính đáng, có quan điểm nhân văn của cá nhân. Hcm phân tích rằng: “Mỗi người đều phải có tính phương pháp riêng, ưa thích riêng, cuộc sống riêng của phiên bản thân và mái ấm gia đình mình. Nếu phần lớn lợi ích cá thể đó ko trái với công dụng của bè lũ thì chưa hẳn là xấu”(2).

Thứ ba, cán bộ cần biết đi đầu, gương mẫu mã (tiên phong) vào lãnh đạo. Theo hồ Chí Minh: “Lãnh đạo được giỏi không, là do đặc tính bí quyết mạng, chứ chưa phải do số tín đồ nhiều ít của giai cấp”(3). Nghĩa là, chuyển động lãnh đạo là không phụ thuộc vào vào không ít người hay ít tín đồ lãnh đạo, mà nhờ vào vào tính gương mẫu mã (chất lượng) của các cán bộ lãnh đạo. Hcm chỉ rõ: “nói ách thống trị công nhân là giai cấp lãnh đạo, thì rõ ràng là đề xuất gương mẫu trong sản xuất, gương mẫu mã trong đời sống”(4). Một người lãnh đạo cơ mà không gương mẫu, không tiên phong về bốn tưởng, đạo đức, lối sống thì bạn đó ngần ngừ lãnh đạo. Những người có tư tưởng, quan điểm “bảo thủ”, “kiêu ngạo”, “lệch lạc”, những người có hành động “giả dối”, thiếu thốn trung thực, thiếu hụt trách nhiệm, quan lại liêu, tham nhũng, lãng phí, số đông là những người dân không biết lãnh đạo.

Thứ tư, cán bộ rất cần được có ý thức trách nhiệm vào lãnh đạo. Từng cán bộ cần được nhận thức đúng đắn cách thao tác làm việc tập thể lãnh đạo, cá thể phụ trách vào nguyên tắc triệu tập dân chủ. Hồ chí minh cho rằng, chỉ huy theo nguyên tắc tập trung dân chủ, thì tập thể lãnh đạo (cơ quan liêu lãnh đạo) là muốn nói đến các đại hội Đảng, Quốc hội, Hội đồng nhân dân (5); còn cá thể phụ trách hay cá thể lãnh đạo (người lãnh đạo) là muốn nói tới các thành viên, ủy viên trong số cơ quan chủ yếu phủ, Ủy ban nhân dân những cấp. Tập thể hay cá thể lãnh đạo hầu như phải vâng lệnh nguyên tắc: “quyền hạn gắn với trách nhiệm” trước Tổ quốc cùng nhân dân. Niềm tin trách nhiệm của tập thể, cá nhân trong lãnh đạo rất cần được gắn chặt với tía nội dung cơ bản: nắm vững chính sách, đi đúng mặt đường lối quần bọn chúng và làm tròn nhiệm vụ (6). Trong bố nội dung này thì câu hỏi nắm vững cơ chế được coi như vậy vững phương thức lãnh đạo dân chủ; việc làm đúng đường lối quần chúng được coi như việc xác minh rõ kim chỉ nam lãnh đạo dân chủ; còn làm tròn nhiệm vụ được xem như vừa khẳng định rõ mục tiêu (tiêu chí) chỉ đạo dân chủ, vừa đề ra phương thức (phương thức) lãnh đạo dân công ty của tập thể, từng cán bộ. Quyền hạn cần được gắn cùng với trách nhiệm; cưng cửng vị lãnh đạo càng tốt thì trọng trách trước Tổ quốc, quần chúng. # càng nặng nề nề. Cán bộ rất cần được nhận thức rõ rằng, làm chỉ huy là để “phụng sự Tổ quốc, giao hàng nhân dân”, chứ chưa hẳn để “làm quan phạt tài”.

Xem thêm: Lê CáT TrọNg Lý - Top 10 Bài Hát Hay Nhất Của Lê Cát Trọng Lý

Thứ năm, cán bộ cần phải có nghệ thuật và thẩm mỹ lãnh đạo. Cán bộ phải ghi nhận lãnh đạo một phương pháp mềm dẻo, linh hoạt, “dĩ bất biến, ứng vạn biến”. Phương thức lãnh đạo này trái lập với phương pháp lãnh đạo theo phong cách “mệnh lệnh” trong thời kỳ nền tài chính chỉ huy, bao cấp, hoặc vào chiến tranh. Theo Người, chỉ đạo theo cách thức mệnh lệnh, là “làm việc theo cách quan liêu”, tức sử dụng quyền lực “cứng”, khó thuyết phục đối tượng người dùng lãnh đạo, mặc dù cán bộ vẫn hoàn toàn có thể “làm tròn nhiệm vụ”, nhưng chú ý về tổng thể, thực ra thì lại thất bại. “Làm theo cách quan liêu đó, thì dân oán. Dân oán, dù tạm thời nay bao gồm chút thành công, dẫu vậy về mặt bao gồm trị, là thất bại”(7). Giả dụ cán cỗ sử dụng phương thức lãnh đạo khôn khéo sẽ mang về nhiều hiệu quả, mang ý nghĩa “hai chiều”, tức bao gồm tính phản biện. Tp hcm coi cách thức lãnh đạo khôn khéo tương từ bỏ như “làm việc theo cách dân chủ”, sử dụng quyền lực “mềm”. Người nói: “Khi tuyên truyền cơ chế của Đảng, cán bộ đề xuất dùng biện pháp thuyết phục chứ không được dùng mệnh lệnh”(8). Một tập thể chỉ đạo khéo mô tả ở sự sáng suốt, tôn trọng những quan điểm, chủ yếu kiến không giống nhau nhằm chế tạo sự đồng thuận, đoàn kết. Cá thể lãnh đạo khéo thể hiện ở việc khéo tổ chức, khéo thuyết phục, khéo sử dụng cán bộ, khéo kiểm tra, kiểm soát trong triển khai các công việc. Khéo chỉ huy là trái lập với “thủ đoạn chính trị”(9).

Việc giáo dục, bồi dưỡng, rèn luyện nhằm cán bộ biết lãnh đạo theo bốn tưởng hồ nước Chí Minh chính là cách thiết thực để góp phần cải thiện năng lực lãnh đạo và sức kungfu của Đảng nhằm thực hiện thành công mục tiêu cao siêu “dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh” ngơi nghỉ Việt Nam.

 ……………..1, 6. Hồ chí minh Toàn tập, Nxb CTQG, H, 1995, t. 6, tr. 304, 346.2. Hcm Sđd, t. 9, tr. 291.3, 9. Tp hcm Sđd, t. 7, tr. 212, 438.4. Hcm Sđd, t. 12, tr. 666.5. Hồ chí minh Sđd, t. 5, tr. 504.7.Hồ Chí Minh Sđd, t. 7, tr. 204.8. Sài gòn Sđd, t. 3, tr. 566.