Ngay trong tối tân hôn, tôi vẫn bị ck đánh bầm dập vì vì sao không ngờ

Khi thấy ck bước ra cùng người đó, tôi rụng rời tay chân


Tôi không ngủ được, không thấy vợ đâu, cơ hội đi ngang phòng cha nhìn vào, tôi sững sờ trước cảnh tượng trước mắt.

Bạn đang xem: Bố chồng ngủ với con dâu phải đi cấp cứu


Tôi cưới vợ cách đây 3 năm, thời gian đó mẹ tôi còn sống, thiết yếu bà là ngươi đang mai côn trùng tôi với vợ bây giờ. Cô ấy sinh hoạt quê, là cấp cho 3, bà trở về viếng thăm quê mấy bận, lên cứ nắc nỏm khen cô ấy hết lời rồi bắt tôi tìm hiểu.

Vợ tôi không xinh nhưng mà cũng ưa nhìn, đề nghị nói là nhân hậu dịu, đảm đang, cơ hội tôi lấy cô ấy cũng chưa hẳn là yêu nhiều lắm, chủ yếu là chiều ý mẹ mà thôi. Cưới nhau xong, gia đình tôi thu xếp chạy cho cô ấy về trường bên trên thành phố, đều thứ cũng ổn định định.

Hơn một năm sau lúc bà xã sinh bé được 2 tháng là lúc mái ấm gia đình tôi bao gồm biến phệ khi mẹ phát hiện ung thư quy trình tiến độ cuối. Chạy chữa được ngay gần 3 tháng thì bà mất. Fan ta xì xèo, thổ lộ nói vào rằng bà xã mang xui xẻo đến đến nhà tôi, tôi gạt hết đi. Mà lại khốn nỗi mẹ vừa mất không được bao lâu thì tía tôi đột quỵ, liệt nửa tín đồ phải cấp cho cứu.


*


Chẳng đọc sao gia đình đang yên nóng mà đề xuất gánh chịu phần nhiều mất mát kinh khủng khiếp đến vậy, tôi thành thử chán vợ vì nghĩ đầy đủ điều tín đồ ta nói là đúng. Tôi chán chường, đi chơi bời, uống rượu, quăng quật bê vợ con.

Xem thêm: Kể Lại Câu Chuyện Thánh Gióng Bằng Lời Văn Của Em Ngắn Gọn, Hay Nhất


Cứ như thế suốt cả năm trời, tôi không ân cần gì cho hai bà bầu con em, lạnh nhạt, dửng dưng...

Cho mang đến hôm kia tôi đi uống rượu về, ngủ trường đoản cú tối, dịp nửa đêm tỉnh dậy không thấy vk đâu, con thì nằm bên cạnh cạnh. Tính dậy uống nước, lúc đi qua phòng ba chồng, tôi thấy đèn ngủ sáng, cửa vẫn hé. Ngó vào, tôi sững sờ trước cảnh vk đang bóp chân bóp tay cho bố, giờ cô ấy nghẹn ngào: "Bố còn đau nơi đâu không, chưng sĩ bảo chăm chỉ xoa bóp, tập tành vẫn hoàn toàn có thể đi lại được. Đợi mấy nữa nóng hơn, nhỏ dìu tía đi lại nhé".

Bố tôi đáp: "Khổ thân con, về nhà này chịu bao nhiêu điều tiếng, vất vả, bố bất lực không hỗ trợ gì được. ông xã con vô tâm, bố biết không còn chứ, thôi để cha lựa lời nói với nó coi sao". Rồi tôi thấy bà xã sụt sùi,... ở quanh đó nghe thấy, tôi hốt nhiên quặn lên vì cảm giác ân hận...

Thật sự khi đó chỉ mong muốn khóc, nghĩ mình sao khốn kiếp mang đến thế. Bấy lâu nay bố tôi ốm, một mình vợ chăm, vậy mà lại tôi lại rét nhạt, còn ra bên ngoài gái gú... Tôi và đúng là thằng đàn ông không ra gì... Tôi ân hận kinh khủng khiếp lắm. Trường đoản cú thấy hổ thẹn và mong trời sáng cấp tốc để có thể nói lời xin lỗi vợ.